Câu nói phổ biến nhất của học viên vừa đi làm vừa học là không có thời gian. Trong phần lớn trường hợp, câu đó không hoàn toàn đúng.
Thời gian có, nhưng nó nằm rải rác thành các mảnh nhỏ và không ai nhìn thấy nó cho tới khi ngồi xuống đo.
Đo trước khi sắp xếp
- Ghi lại một tuần — mỗi ba mươi phút, bạn làm gì. Nghe phiền và nó là bước có giá trị nhất.
- Đừng ước lượng từ trí nhớ — trí nhớ về thời gian rất kém, và luôn theo hướng có lợi cho ta.
- Tìm các khoảng trống lặp lại — sáng sớm, giờ nghỉ trưa, buổi tối sau khi con ngủ, sáng cuối tuần.
- Ghi cả thời gian dùng vào việc không định làm — đây thường là phần lớn nhất và bất ngờ nhất.
Kết quả thường thấy
Người đo thường phát hiện ra vài điều lặp lại ở hầu hết mọi người:
- Có một tới hai giờ mỗi tối đang trôi mà không tạo ra gì.
- Sáng sớm là khoảng trống ít bị tranh chấp nhất — không ai cần bạn lúc đó.
- Thời gian đi lại dùng được cho việc nghe.
- Cuối tuần có nhiều giờ hơn ta nghĩ, nhưng chúng bị chia vụn nên không được dùng.
Bảo vệ khung giờ đã chọn
- Ghi vào lịch như một cuộc hẹn với người khác.
- Nói với gia đình và đồng nghiệp — người không biết thì không giữ giúp bạn được.
- Chọn khung ít bị tranh chấp nhất, không chọn khung lý tưởng.
- Cùng giờ mỗi tuần — nó dần thành mặc định và bạn thôi phải quyết định.
- Đừng dời khung giờ khi có việc — làm ngắn hơn thay vì bỏ, vì dời một lần dễ thành bỏ hẳn.
Tận dụng mảnh nhỏ
- Nghe lại bài giảng khi đi lại hoặc khi làm việc nhà.
- Đọc trong giờ nghỉ trưa — mười lăm phút mỗi ngày là hơn một giờ mỗi tuần.
- Luôn có sẵn thứ để đọc trong điện thoại cho những lúc phải chờ.
- Nhưng đừng dựa hoàn toàn vào mảnh nhỏ — việc viết và việc cần tập trung sâu đòi hỏi khối liền.
- Giữ ít nhất một khối dài mỗi tuần cho loại việc đó.
Cắt bớt để có chỗ
Phần khó chịu nhưng cần thiết:
- Vài năm học nghĩa là vài năm ít làm việc khác hơn — nhận điều đó từ đầu thay vì hy vọng nhét thêm.
- Chọn cái gì tạm giảm và nói ra — với chính mình và với người liên quan.
- Đừng cắt ngủ. Đây là cách cắt phổ biến nhất và tệ nhất — nó làm giảm hiệu quả của mọi giờ còn lại.
- Đừng cắt hết thời gian cho gia đình — nó tạo ra xung đột làm hỏng cả chương trình học.
- Cắt thứ dễ nối lại sau khi tốt nghiệp.
Sắp việc theo mức năng lượng
- Việc khó vào lúc bạn tỉnh nhất — với nhiều người là sáng sớm, không phải tối muộn.
- Việc nhẹ vào lúc mệt — đọc, nghe, xem lại.
- Đừng để việc khó cho buổi tối sau một ngày làm việc căng — đó là lý do nhiều buổi học không hiệu quả.
- Biết nhịp của mình và sắp theo nó, không theo lời khuyên chung.
Dự trù cho giai đoạn bận
- Xem trước lịch cao điểm của cơ quan trong năm và đánh dấu.
- Học trước một chút trong giai đoạn rảnh để có đệm.
- Giảm mục tiêu trong giai đoạn bận, đừng đặt mục tiêu như bình thường rồi thất bại.
- Duy trì mức tối thiểu — mười lăm phút mỗi ngày giữ được mạch.
Khi thật sự không đủ
- Có trường hợp thời gian thật sự không đủ — con nhỏ, công việc quá tải, hoàn cảnh gia đình.
- Hỏi về học chậm hơn — nhiều chương trình cho phép kéo dài.
- Hỏi về bảo lưu một học kỳ nếu giai đoạn khó có thời hạn.
- Giảm số môn mỗi kỳ thay vì bỏ hẳn.
- Dừng có kế hoạch khác hẳn biến mất — và nó giữ được đường quay lại.
Một điều đáng nhớ
Không ai tìm thấy thời gian. Người ta dành thời gian, bằng cách lấy nó ra khỏi một việc khác.
Vì vậy câu hỏi thực tế không phải làm sao có thêm giờ — mà là trong vài năm tới, bạn đồng ý làm ít đi việc gì.
Câu hỏi thường gặp
Bước có giá trị nhất khi sắp xếp thời gian là gì?
Ghi lại một tuần thật, mỗi ba mươi phút bạn làm gì — vì trí nhớ về thời gian rất kém và luôn theo hướng có lợi cho ta.
Khoảng trống nào ít bị tranh chấp nhất?
Sáng sớm — không ai cần bạn lúc đó. Cùng với giờ nghỉ trưa và thời gian đi lại dùng cho việc nghe.
Có nên cắt ngủ để học không?
Không. Đây là cách cắt phổ biến nhất và tệ nhất — nó làm giảm hiệu quả của mọi giờ còn lại.
Việc khó nên làm lúc nào?
Lúc bạn tỉnh nhất, với nhiều người là sáng sớm chứ không phải tối muộn sau một ngày làm việc căng.
Nếu thời gian thật sự không đủ thì sao?
Hỏi về học chậm hơn, bảo lưu một học kỳ, hoặc giảm số môn mỗi kỳ — dừng có kế hoạch khác hẳn biến mất và nó giữ được đường quay lại.